Sign up

HÌNH NHƯ CÓ MỘT “NHÂN DÂN” KHÁC?

khongbietbuon 19 January, 2012 11:38 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mười mấy ngày nay đâu cũng sôi cả lên vì chuyện Đoàn Văn Vươn. Mình cũng mất ăn mất ngủ. Lắm lúc cứ nghĩ nếu rơi vào cảnh ấy, chắc gì mình có cách nào khác hay hơn.

Thế rồi đùng một cái, báo NLĐ và Đất Việt online đưa tin: “ông Đỗ Trung Thoại – Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng – tại cuộc họp giao ban báo chí sáng nay, 17-1 nói: Nhân dân bức xúc phá nhà ông Vươn”.

Chợt giật mình: Phải chăng có một thứ “nhân dân” khác?

Số là hồi nhỏ mới đi học đã thấy có tờ báo Nhân Dân, cũng chả biết là cái gì. Nhưng khi học “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng” thì chỉ nghe tới Tổ quốc, đồng bào, không thấy “nhân dân”. Chơi ô ăn quan cũng thú, nhưng nhớ nhất là câu “hết quan toàn dân”. Hỏi thầy thì thầy nói ngắn cụt: có những đồng bào không phải nhân dân, cũng có những nhân dân nhưng không phải đồng bào. Mãi rồi vẫn cứ thấy hai cái này mờ mờ ảo ảo, chỉ biết chung quanh mình có 3 loại người là Dân, Cán bộ và Phản động. Và điều rõ nhất là dân thì khổ lắm, cán bộ thì sướng hơn, chả bao giờ lo hết gạo, hết tiền.

Hồi bác Linh lên làm Tổng bí thư, mình mừng vô cùng. Chả là nghe nói ông Mười Cúc này ba đào lắm, vô vô ra ra trung ương như đi chợ. Trực giác cho mình hay là bác ấy vừa tốt vừa giỏi, nên khi ti vi phát lễ bác Linh nhậm chức vừa xong, mình đỏ hoe cả hai mắt và tuyên bố một câu xanh rờn: Mười Cúc mà làm bí thư thì sống được. Bạn bè trố mắt, bởi có bao giờ thấy mình chính chị chính em gì đâu. May mà trúng. Bác Linh và Bác Kiệt cùng làm, ai cũng thấy mừng cho nước, cho dân, cho con, cho cháu. Chỉ có một điều mình cứ thắc mắc mãi, hỏi ai cũng chẳng có được câu trả lời ưng ý. Đó là chuyện Bác Linh cứ luôn nói “lấy dân làm gốc”. Số là mình nhớ rằng các cụ dạy “Dân vi bản”, nghĩa là “Dân là gốc”. Đằng này Bác Linh lại “Lấy Dân làm gốc”, chứng tỏ có rất nhiều người, tiếng là Dân, nhưng không phải là Dân. Đau là có bác Linh, bác Kiệt trong đó. Họ mạnh hơn Dân, “lấy dân” được thì không phải là Dân, và vô cùng mạnh. Rồi cũng nguôi nguôi vì thấy được tự do làm ăn là ngon rồi.

Sau đó ít lâu thì gần như ngày nào cũng nghe, ở đâu cũng nghe, rằng “nhà nước ta là của Dân, do Dân và vì Dân”. Mừng quá, tuyệt vời quá. Thế thì còn gì bằng nữa! Nhưng rồi cứ ngờ ngợ. Nhất là khi phải dính líu cái gì đó, như đi  làm giấy tờ này nọ, đi bầu cử, đi khám bệnh,…đặc biệt là chuyện đi đường. Dân chết ngày mấy chục người mà sao thấy ai cũng bình chân như vại. Rồi dăm năm trở lại đây thấy mỗi ngày một căng. Đánh nhau, bắn nhau loạn cả lên. Mà có cả chuyện công an đánh chết, bắn chết cả dân, mới nghe chẳng thể nào tin nổi.

Gần đây có đọc bài viết của một ông đại tá gì đó, hình như cũng vào loại có bằng, có chức, đưa ra cái định nghĩa mới toanh về “Nhân Dân”. Mình đọc đi đọc lại cái mớ chữ nghĩa lòng vòng đó, chả hiểu gì cả, cũng chẳng nhớ nổi. Chỉ nhớ rằng rốt cục hình như rất nhiều người lâu nay mình đinh ninh là Nhân Dân thì giờ không phải là nhân dân nữa, kể cả Nguyễn Trãi, người có nhiều câu nói bất hủ như “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”, như “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lầy chí nhân để thay cường bạo”,… hình như cũng không phải Nhân Dân…và mình thì lúc phải, lúc không. Hoảng quá.

Nhưng rồi mình nghe ông PCT Hải Phòng nói chuyện “nhân dân bức xúc phá nhà ông Vươn”, ban đầu thì nghi ngờ, tìm đọc đủ thứ, xem ảnh nọ, ảnh kia, rồi sau đó suy đi nghĩ lại. Và giật mình chợt nhận ra rằng: hình như có một thứ “nhân dân” khác!


NHỮNG CƯỜNG HÀO TRÊN BỤC GIẢNG

khongbietbuon 16 January, 2012 07:14 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Tiếp nối những năm cũ, năm 2012 được mở đầu bằng vô khối chuyện làm người Việt có lương tâm liên tục sửng sốt, bàng hoàng và đau đớn. Trong đó có chuyện ở trường THPT Đông Quan, Thái Bình.

Ai đã đọc bản tường trình của Tô Thanh Huyền và của những học sinh khác trong lớp 12 A7 trường Đông Quan, đều thấy ngay rằng:

1. Nguyễn Thị Kiều Oanh là một nữ sinh có ý thức tự trọng rất cao, không chỉ biết tự tôn trọng mình, mà còn rất tôn trọng bạn bè và người khác. Tuy nhiên, cũng như mọi học sinh khác, em không tránh khỏi những sai lầm, thậm chí là dại dột, nhất là khi danh dự bị xúc phạm nghiêm trọng ngay trong lớp học và trước mặt bạn bè.

2. Tô Thanh Huyền là một giáo viên trẻ, không trung thực, vô đạo đức và có năng lực sư phạm yếu kém. Có thể đang trong thời kỳ đầu thai nghén, cô ta có những biến đổi bất thường về sinh lý, nhưng dù vì bất cứ lý do gì, thì sự yếu kém về đạo đức và năng lực sư phạm của Tô Thanh Huyền chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn tới việc Nguyễn Thị Kiều Oanh không kiểm soát được hành vi của mình và đẩy em đến cái chết thương tâm.

Ai trong nghề đều biết, trừng phạt học sinh là một điều hết sức ngốc nghếch. Không ai thích bị trừng phạt và học sinh cũng vậy. Trừng phạt học sinh lớp 12 bằng việc “…chép phạt do điểm thi thấp mà hôm trước tôi giao nhằm mục đích giúp HS nắm được phương pháp, siêng năng học hành hơn (vì HS lớp tôi dạy rất lười học)...”, là một hành vi chứng tỏ sự ấu trĩ sư phạm và độc đoán của giáo viên này. Thực tế giáo dục hiện nay thì điểm thấp không chắc chất lượng thấp và ngược lại. Chép đi chép lại nhiều lần một bài thi là việc vô ích, thậm chí là chỉ có tác dụng xấu, cụ thể là học sinh sẽ chán ghét hơn với môn học, với giáo viên mà thôi.

Và rõ ràng là đã có ít nhất hai học sinh trong lớp 12A7 này hoặc phản đối, hoặc không hoàn thành cái “nhiệm vụ” ngớ ngẩn ấy. Lẽ ra, khi có học sinh phản đối ý kiến của mình, thậm chí chỉ trích phương pháp giáo dục mà mình đang sử dụng, giáo viên phải thật sự chân thành và khách quan để cùng chia sẻ bàn bạc, thì Tô Thanh Huyền đã làm ngược lại. Từ thái độ tự ái như trẻ con, người được gọi là “cô giáo” ấy đã chuyển sang phản ứng bằng thái độ khiêu khích rồi xúc phạm học trò một cách lộ liễu, trâng tráo và thô bạo một cách đầy thú tính: Cô là con gái phải giữ lấy một chút duyên dáng, cái mặt lì lợm của cô chỉ đáng để người khác nhổ bọt vào thôi, cô đừng tỏ thái độ với tôi, thích thì tôi cho cô ngồi trong lớp, không thích thì tôi cho cô cút ra ngoài…”.

Người có thể nói vậy với một nữ sinh 18 tuổi, chỉ vì nữ sinh ấy không đồng ý với chủ kiến của mình, không thể xứng đáng để gọi là cô giáo được. Thậm chí nếu gọi là NGƯỜI còn không xong!

Xin được miễn phân  tích, bình luận tiếp, bởi sự thật đã hiện lên ngời ngời giữa các dòng chữ của bản tường trình, dù rằng nó đã được rửa ráy sạch sẽ nhất có thể.

Đây là bài học bằng máu, rằng những kẻ ác độc, vô cảm, nhưng có chút quyền hành, có thể dùng cái miệng bẩn thỉu của mình để giết chết ngay lập tức một đứa trẻ có lòng tự trọng và giết dần giết mòn tâm hồn cũng như trí tuệ của nhiều đứa trẻ vô tội khác. Tôi chỉ góp một ý kiến của mình, để cho lòng bớt xót xa trước cái chết oan ức, đớn đau của cô học trò bé nhỏ và đáng yêu Nguyễn Thị Kiều Oanh...

Nhà trường vốn dĩ là nơi tiến bộ nhất, tươi đẹp nhất của mọi thời đại. Bởi nó chứa trong mình thành phần đáng quý nhất, ưu tú nhất, với phần đời tươi đẹp nhất và đầy hy vọng của nhân loại. Nhưng nhà trường hiện nay “trong cơ chế thị trường có định hướng xã hội chủ nghĩa” đang là nơi lạc hậu nhất, thậm chí là nguy hiểm nhất, bởi nó đang ngày đêm miệt mài gieo mầm sự vô cảm, độc ác và dối trá vào tương lai dân tộc. Vì nhiều nguyên nhân tệ hại khác nhau, rất nhiều hiệu trưởng hiện nay là những địa chủ và cũng rất nhiều giáo viên là những cường hào của thế kỷ XXI. Những anh Pha, chị Dậu như Nguyễn Thị Kiều Oanh ở Đông Quan đã có, đang có và sẽ còn có rất nhiều với danh xưng khác! Đông Quan Thái Bình chỉ là một trong rất nhiều hình ảnh của Tiên Lãng Hải Phòng trong giáo dục mà thôi.


MÂY ĐEN VẦN VŨ TRỜI THÁNG CHẠP

khongbietbuon 13 January, 2012 07:24 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Cứ như ngày xưa thì tháng Chạp là tháng của những náo nức, bồi hồi, xao xuyến lẫn âu lo. Không náo nức bồi hồi xao xuyến sao được khi năm hết, Tết đến, cháu con ông bà tổ tiên đoàn tụ, âm dương giao hòa trong nghi ngút khói hương…Không âu lo sao được khi mấy ngàn năm nay bao người Việt như mình vẫn chìm trong đói nghèo lạc hậu, thiếu thốn trăm bề, lỡ có điều chi thất thố với tổ tiên, họ hàng, bạn bè, chòm xóm thì năm mới làm sao mà ngẩng mặt lên được.

Bây giờ thì khác. Trời Sài Gòn vẫn xanh, cái màu xanh mà một ông nhạc sĩ dân Hà Nội chính gốc gọi là “quyến rũ”, “diệu kỳ”, nhưng mình thì không thấy vậy.

Cứ mở mắt ra là thấy khuôn mặt Hoàng Khương, anh chàng phóng viên chính trực và dũng cảm, một khuôn mặt như đang cười mà không cười, như đang khóc mà không khóc…bởi bao cơ cực đang án ngự trong ngôi nhà sau lưng anh, cùng bao nỗi đau đang đợi chờ phía trước…

Rồi hình ảnh chiếc xe cháy cong queo cùng cái chết không toàn thây của ba mẹ con người thiếu phụ xứ Bắc Ninh…Những đám cháy xe ô tô, cháy xe máy rải khắp bắc trung nam cứ lúc nhấp nháy, lúc cuồn cuộn như có ma đưa lối, quỷ dẫn đường…

Rồi những căn biệt thự bẩn thỉu cùng những ván cờ bạc tỉ của mấy quan chức Sóc Trăng…

Lại thêm mặt thằng sát nhân máu lạnh Lê Văn Luyện, một đứa mà mới thoạt nhìn không ai có thể tin nổi là hắn có thể ra tay sát hại không thương tiếc đến bốn mạng người, còn dễ hơn việc mình giết con gà con vịt…

Và đọng lại cuối cùng là khuôn mặt gân guốc khắc khổ của anh kỹ sư đầy nghị lực Đoàn Văn Vươn xứ Tiên Lãng. Lấp ló sau lưng anh là bộ mặt nung núc của tay chủ tịch Lê Văn Hiền.

Chợt nghĩ, nếu lâm vào cảnh của anh Vươn, mình sẽ xử sự thế nào…Tiếp tục khiếu kiện ư? Kiện ai? Kiện ở đâu? Làm gì còn Bao Công mà hầu kiện! Đút lót cho lũ nha lại để yên thân mà kiếm cơm chăng? Không thể, vì đưa tiền cho lũ ấy thì bao nhiêu cho vừa, mà tiền của Vươn là máu, là mồ hôi, là nước mắt chứ có phải tiền ăn cướp đâu. Với lại nhà anh đang nợ đầm đìa, phải hàng tỉ, hàng chục tỉ…chứ có dư giả gì đâu. Không biết mười mấy năm qua đổ bao tiền của, máu, mồ hôi và nước mắt xuống biển, anh đã hái được cọng rau, nhặt được con cá nào chưa…

Cái đám cháy mà anh em nhà Vươn đã cất công chuẩn bị trong nước mắt ấy đã không kịp bùng lên. Rơm Tiên Lãng đã được tưới đẫm xăng, những bình ga đã căng tròn, nhưng lửa vẫn chưa bùng lên được có lẽ vì đã ngập tràn nước mắt. Nước mắt của đớn đau, của uất hận. Cũng có thể ông trời cảm thương, không muốn anh em ba họ nhà Vươn chết cháy khi chưa tận mắt thấy cái chết của lũ cường hào bất lương đang ngự khắp nơi như nấm dại sau mưa.

Nhưng sao mình cứ thấy khói đen bốc lên cuồn cuộn, kèm theo những tiếng nổ vang trời.

Và cứ thấy mây đen vần vũ trời tháng Chạp.


“Ông già ozon” và …bệnh TCM!

khongbietbuon 31 October, 2011 17:32 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

           
    
TS.Nguyễn Văn Khải – người có biệt danh “ông già ozon” - thông báo chữa bệnh “chân tay miệng” miễn phí cho trẻ em như sau: “Trên toàn lãnh thổ Việt Nam, bất kể nơi đâu kể cả vùng sâu vùng xa, vùng núi cao hẻo lánh, nếu có trẻ em nào xuất hiện nốt đỏ ở chân tay, bị phồng rộp trong miệng (bệnh tay chân miệng) thì hãy liên lạc với ông già ozon – tiến sĩ Nguyễn Văn Khải theo số điện thoại: 0904.183.670 – địa chỉ email: khaiozone@gmail.com. Chỉ sau 2 ngày, tôi sẽ có mặt để chữa bệnh miễn phí cho trẻ em……Chữa bệnh cứu các cháu nhỏ, tôi làm vì cái tâm của mình với đất nước, với dân tộc này chứ không phải vì lấy danh hay lấy tiền, đấy anh nhìn xem, nhà tôi cũng bình thường vậy thôi, chứ nếu chữa bệnh để lấy tiền thì tôi giàu quá rồi còn gì. Tôi đảm bảo là chữa được thì chữa cho các cháu, mà tôi cũng xin khẳng định luôn là nếu không chữa được tôi xin đi tù”.
Trong khi đó, theo nhiều nguồn tin thì đến nay tại hầu hết các tỉnh thành trong cả nước, bệnh Tay Chân Miệng (TCM) đang hoành hành, đã cướp đi sinh mạng của hàng trăm trẻ em vô tội.

Theo phapluatxahoi.vn thì: Thực tế trong thời gian qua, Chính phủ và Bộ Y tế đã có nhiều văn bản gửi các địa phương, cơ sở y tế về tăng cường công tác phòng chống dịch TCM cũng như hướng dẫn điều trị bệnh. Bộ Y tế cũng thành lập các đoàn công tác, kiểm tra liên ngành với ngành giáo dục đi kiểm tra công tác phòng chống dịch tại các địa phương; đề nghị ngành giáo dục chỉ đạo, hướng dẫn các trường học, nhà trẻ, mẫu giáo tăng cường công tác phòng chống bệnh TCM trong trường học... Đến nay, ngành y tế đã cấp phát 22.415 kg Cloramin B; gần 70 máy phun, bình phun các loại cho một số Viện và các địa phương để phục vụ công tác phòng chống bệnh dịch.
 (Vân Hà - http://phapluatxahoi.vn/2011100103084749p1001c1051/da-co-114-tre-chet-vi-tay-chan-mieng.htm)

Và thiện chí của "ông già Ozon" - Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải hoàn toàn không nhận được sự hưởng ứng từ phía Bộ Y tế!
Trong khi mỗi tuần có trên 2 ngàn trẻ mắc bệnh TCM và gần như mỗi ngày qua đi là có một trẻ tử vong ví bệnh này, thì những người có trách nhiệm vẫn hùng hồn tuyên bố “bệnh TCM vẫn trong tầm kiểm soát”!
Có phải người ta đang đùa với mạng sống của trẻ em Việt?
Hay người ta vẫn quen thói “chỉ đạo” tất tần tật mọi thứ bằng văn bản? Và đối với rất nhiều người có trọng trách hiện nay thì khoa học vẫn là…một thứ đáng ngờ?
Hay có ai đó đang cần tiêu thụ hàng chục ngàn tấn Cloramin B?
Xin mời những người quan tâm đến “ông già ozon” đọc thêm ở đây:
http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Hang-tram-dan-cau-cuu-ong-gia-ozon-chua-benh-tay-chan-mieng/68698.gd
http://www.zing.vn/news/giao-duc/ong-gia-ozon-nguoi-thay-da-nang/a92954.html
http://dddn.com.vn/20111028093113517cat111/ong-gia-ozon-xin-di-tu-neu-khong-chua-khoi-benh-chan-tay-mieng.htm
http://www.khoahocphattrien.com.vn/news/chandungnhakhoahoc/?art_id=2214


LẢM NHẢM

khongbietbuon 29 October, 2011 22:15 Vui một chút Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mấy hôm nay mình ăn không ngon, ngủ không yên!

Tất cả chỉ vì đứa cháu dại.

Ai đời cứ hễ chuẩn bị ăn hay chuẩn bị ngủ là y như rằng nó cất giọng huyên thuyên, kể lể, kêu ca, rên rẩm đủ thứ phải đến mấy phút. Nghe nó “hát”, kẻ bấm bụng cười, người lo tím mặt.

Không lo sao được. Lỡ nó nghe lời ai xúi dục, ngứa miệng nói xấu nọ kia thì sao! Cái gì chứ chuyện làm mất đoàn kết là thấy rõ. Chưa gì mà đã có "hai phe" trong nhà, có điều, đều là "phe ta" cả, không có "phe địch"! Thỉnh thoảng mình còn nghe loáng thoáng nó cứ “sa sa” gì đó. Rút kinh nghiệm, cứ hễ nó "bắt đầu", là chẳng ai bảo ai, ai cũng nhanh chân cửa đóng then cài. Lắm lúc cụng trán nhau bôm bốp, rõ khổ! Nhiều lần, trước khi đóng cửa, mình còn kịp ngó nghiêng xem có chú vàng vàng, xanh xanh, đen đen nào lởn vởn trước cửa không. Đúng là nó có quyền bộc lộ chính kiến, nhưng lỡ nó trái ý ai đó thì có mà đi…đức. Ấy chết, đi đứt.

Người ta nói “tai vách, mạch rừng”, nhưng chắc là cũng chưa đến nỗi nào, bởi nó chỉ lảm nhảm…nho nhỏ. Chắc nó cũng biết sợ hay sao ấy.

Có điều, chẳng ai biết là nó lảm nhảm cái thứ gì.

Bởi nó chỉ mới gần năm tháng tuổi!
He he!


XIN CHÚC MỪNG! XIN CẢM ƠN! XIN BÁI PHỤC!

khongbietbuon 07 October, 2011 10:17 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Học bổng hơn 2 tỉ đồng cho cháu bé 11 tuổi xin học lớp 12

07/10/2011 2:16 

 Báo Thanh Niên ngày 20.8 có thông tin cháu Phạm Thanh Ngọc (xã Tam Bố, H.Di Linh, tỉnh Lâm Đồng) mới 11 tuổi nhưng đã tự học chương trình lớp 12.

Thầy Trần Xuân Việt hướng dẫn cháu Ngọc làm toán (theo http://www.sggp.org.vn/giaoduc/2011/8/265805/)
Ngày 6.10, ông Phạm Xuân Thành, bố của cháu Ngọc cho biết, sau khi thẩm định khả năng, trình độ của Ngọc, trường Quốc tế BVIS (H.Bình Chánh, TP.HCM) đã nhận cháu vào học miễn phí. Bà Nguyễn Thị Thu Hằng - Trưởng phòng Tuyển sinh trường Quốc tế BVIS, cho biết: Ngọc đã làm xuất sắc bài kiểm tra toán lớp 12. Ban giám hiệu quyết định cấp cho em học bổng toàn phần trị giá hơn 2 tỉ đồng để theo học trong 7 năm tại đây từ ngày 3.10. Trao đổi qua điện thoại, Ngọc cho biết đang được nhà trường cho học Anh văn với các bạn lớp 7 và học môn toán lớp 12.

Gia Bình

 (http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20111007/Hoc-bong-hon-2-ti-dong-cho-chau-be-11-tuoi-xin-hoc-lop-12.aspx)


Phạm Thanh Ngọc đang đọc sách tại thư viện trường BVIS.

 (Theo http://www.sggp.org.vn/giaoduc/2011/10/269968/)

 Xin được chúc mừng cháu Phạm Thanh Ngọc! Thế là cháu đã có con đường đi của riêng mình để có ích nhanh hơn, nhiều hơn!
Có thể cháu không biết mấy đều này:
1. Cháu là một “nhân vật” làm nóng xã hội Việt trong những ngày cuối tháng 8/2011!
2. Hàng loạt “nhà báo” Việt đã kiếm được khá bộn tiền từ cháu!
3. Cháu đã “thoát hiểm” bẫy giáo dục Việt Nam trong gang tấc! Nếu không, cháu sẽ bị “đẽo tròn” thành một viên bi bởi lắm kẻ giáo điều và vô cảm!
4. Cháu có một người cha rất dũng cảm, yêu thương cháu hết lòng và rất biết cách yêu thương!

5. Trường BVIS đã “gửi một Thông điệp” làm bẽ bàng mặt mũi hệ thống giáo dục Việt Nam!
6. Đã có rất nhiều người thành công vang dội khi đi theo con đường của riêng mình! Hy vọng cháu và BVIS sẽ mở ra một con đường riêng, thực sự nhân văn và khoa học cho trẻ em Việt Nam!
Một lần nữa, xin được chúc mừng cháu!
Xin cảm ơn BVIS!
Xin cảm ơn và chúc mừng ông Phạm Xuân Thành!
Xin được bày tỏ sự khâm phục tới ông, một người cha dũng cảm!

(P/s: Xin mời các bạn quan tâm đọc thêm bài này của tôi theo địa chỉ sau:
http://khongbietbuon.vnweblogs.com/post/10596/119314)


THỦ PHẠM ĐÍCH THỰC Ở ĐÂY CHĂNG?

khongbietbuon 02 September, 2011 07:18 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

alt

Lê Văn Luyện, thủ phạm trong vụ cướp giết kinh hoàng ở Bắc Giang đã bị bắt. Ai cũng kinh hoàng bởi sự tàn độc của một cậu bé còn ở tuổi vị thành niên và cũng không kém phần kinh hoàng khi nhận ra rằng cái gọi là giáo dục ở thời nay sao mà khốn nạn đến thế!

Tại sao một cậu bé mặt mũi cũng khôi ngô tuấn tú đến nỗi nhiều người vẫn tưởng là ngoan, hiền ấy lại ác độc đến mức kinh hoàng như thế?

Rõ ràng nhà cậu ta không nghèo.

Có phải vì hàng ngày tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ mình thọc dao vào cổ lợn, một công việc mưu sinh, bình thường như việc ông nông dân đi cày, như ông hoạ sĩ vẽ tranh, như ông thầy giáo dạy học…nên cậu ta đã quá quen với máu, quá quen với việc lấy dao thọc cổ, cắt cổ?

Có phải bố mẹ cậu ta không lo dạy cậu làm người mà vô tình chỉ dạy cho cậu ta rằng muốn no đủ thì phải giết và cũng không chỉ giết lợn?

Có phải do cậu ta học hành dở dang nên chẳng hiểu gì về pháp luật?

Có phải do cậu nghĩ rằng muốn nên người, muốn bằng bạn bằng bè thì phải có tiền?

Có phải do cậu nghĩ rằng cứ có vàng là có tất cả? 

Vv và vv. Có muôn ngàn lý do.

Nhưng nghe ra chẳng mấy lý do đứng vững được.

Nếu vì nghèo mà đi ăn cướp thì xứ mình gay to, bởi người nghèo, rất nghèo có hàng…triệu! Không phải thế, bởi có vô số người nghèo nhưng nhân cách còn ăn đứt ối kẻ giàu có!

Nếu do hàng ngày thấy giết các thứ, thấy quen với máu rồi đi giết người thì xứ mình cũng có hàng chục triệu kẻ sát nhân, không loại trừ mấy chục vạn y bác sĩ! Không phải thế, vì chưa hề thấy ai là tay súng trong các đội thi hành án tử hình đi giết người vô cớ cả!

Nếu do học hành dở dang nên thiếu hiểu biết pháp luật rồi làm càn thì xứ mình cũng sẽ có hàng chục triệu kẻ làm càn! Không phải thế, vì có vô vàn người do hoàn cảnh, chẳng có điều kiện học hành tới nơi, tới chốn, thậm chí chả học hành gì, vẫn rất NGƯỜI. Có thể họ chẳng biết luật nọ luật kia, bởi chúng nhiều hơn bươm bướm và hầu hết là…không thể hiểu nổi, nhưng họ biết rất rõ đạo làm người! Rất nhiều người trong số họ ăn đứt lắm kẻ chức quyền xênh xang, bằng cấp nhiều hơn cả ruồi!

Còn nếu cậu ta nói rằng có tiền là có tất cả, mà vàng thì giá cao ngút ngàn mây, nghĩa là có vàng là có tất, thì e là…khó cãi lại! Nói….bậy chút: bữa nay mà lỡ đi đường vô ý cán chết người, chỉ vài cây vàng là…êm như nhíp! Kinh hoàng! Mà lỡ có ngứa tay đánh gãy cổ người ta, làm người ta chết…không kịp đi…cấp cứu thì cũng chẳng nhằm nhò gì! Kinh hoàng quá!

Tôi may mắn do…tình cờ được sống chung đến hơn 5 tháng trời với một lớp sinh viên dễ đến gần trăm người. Họ học nhiều trường ĐH, CĐ khác nhau trong thành phố nhưng cùng chung một lớp “sinh viên Đức Mẹ Maria”. Có thể họ không phải đều là những sinh viên xuất sắc trong học thuật, nhưng có thể tin một cách…không nghi ngờ rằng: họ sẽ là những con người chân chính! Tôi sung sướng đến trào cả nước mắt hàng ngày, bởi họ quá thánh thiện, thánh thiện một cách vững vàng, năng động! Sự thánh thiện này khác hẳn với cái vẻ bề ngoài ta thường thấy ở các chú tiểu, một lớp người mà tôi có dịp gần gũi hàng ngày trong một thời gian dài trên cả mười năm trời!

Sự thánh thiện của họ làm tôi mất ngủ bao đêm, bởi chưa hiểu được tại sao giữa cái biển ô trọc này lại có một ốc đảo xanh tươi, sạch sẽ và đẹp đẽ đến nhường ấy. Bạn có thể đã gặp họ ở đâu đó trong cái thành phố đông đúc, ồn ào này. Họ vẫn có kẻ làm thêm ở siêu thị từ 7 giờ tối tới muời một giờ đêm, hay chạy bàn ở các quán cà phê buổi sáng, hay làm gia sư, hay bán báo, bán vé số dạo, phát tờ rơi….chỉ để có thêm ngày vài ba chục bạc nạp học phí đỡ đần cha mẹ. Tôi chưa hề thấy một cuộc cãi vã nào và giữa họ cũng không hề có chuyện mất cắp! Tối thứ 7 nào họ cũng sinh hoạt vui vẻ vang trời và sáng chủ nhật nào cũng đến nhà thờ với vẻ mặt tươi vui như đi lĩnh phần thưởng vậy!

Và rồi tôi hiểu ra rằng họ thánh thiện bởi họ có đức tin. Một đức tin rất xác tín. Không có đức tin sẽ rất khó sống. Đó có lẽ chính là điều bất hạnh cho Lê Văn Luyện và hàng chục triệu trẻ em khác, khi bữa nay mà hàng ngày cứ say sưa hát…đường vinh quang xây xác quân thù…

 


XIN BÁI PHỤC BỘ TRƯỞNG!

khongbietbuon 01 August, 2011 22:25 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Hàng ngàn thí sinh bị điểm không khi làm bài thi môn Lịch sử trong kỳ thi Tuyển sinh Đại học vừa rồi. Trong khi cả nước nháo nhào cả lên, thì Bộ trưởng Phạm Vũ Luận vẫn cho rằng “đó là chuyện bình thường”. Có một bản lĩnh như thế, Bộ trưởng thật đáng khâm phục!

Tại sao không? Cứ phải nháo nhào cả lên, cứ phải “phân tích tìm nguyên nhân” thì mới bản lĩnh sao? Thế một ngày bảy tám chục người chết và bị thương vì tai nạn giao thông thì sao? Phải nháo nhào lên mới được ư? Rồi chuyện cảnh sát đánh chết dân, dân đánh cảnh sát, cảnh sát đánh nhau với cảnh sát, rồi trò đánh thầy, thầy đánh trò, con giết cha, cha giết con, con giết mẹ, mẹ giết con,… cứ nháo nhào lên đi “phân tích tìm nguyên nhân” thì mới thỏa mãn sao? Đó là chuyện bình thường, hay như vẫn thường nói, đó là chuyện thường tình!

Nếu nói do sách giáo khoa, do cách dạy học Lịch sử nhàm chán, sáo mòn, thì anh viết sách đi xem nào, dạy thử xem nào. Lịch sử Việt Nam chính là lịch sử của Đảng cộng sản và ngược lại. Vinh quang thế, tự hào thế, sao lại nhàm chán, tẻ nhạt? Học sinh không chịu học, đó là lỗi của học sinh. Thầy giáo dạy không hay, đó là lỗi của thầy giáo. Sách giáo khoa không có lỗi, lịch sử không có lỗi. Bộ trưởng lại càng không có lỗi!

Tôi cho rằng Bộ trưởng Phạm Vũ Luận hoàn toàn đúng khi cho rằng “đó là chuyện bình thường”! Giả sử rằng Bộ trưởng sai, tức “đó là chuyện không bình thường”, vậy thì cái gì là “bình thường”? Đó là “lập trường của lãnh đạo”, là “bản lĩnh lãnh đạo”! Còn bác Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang Lập và nhiều người khác thì lại leo lên “lập trường của nhân dân” nên thấy “hoàn toàn không bình thường” cũng là chuyện “bình thường”! Sao các vị không chịu khó thử leo lên “lập trường của lãnh đạo” lấy một lần xem nhỉ?

Xin bái phục Bộ trưởng!


KHÔNG ĐỀ

khongbietbuon 27 July, 2011 10:31 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

            Kính tặng anh N.T.T.

Người thương binh già
Ngồi góc phố nhỏ
Kỳ kỳ cọ cọ
Bơm, vá, sửa xe

Một gốc cây me
Vài ba thùng đạn
Một cái điếu cày
Của thời chiến trận

Đường phố như nêm
Thời gian trôi mãi
Vạn khách qua rồi
Mình anh ở lại

Ngày dăm chục bạc
Sẻ gánh vợ nghèo
Chân không còn đủ
Cơ hàn cứ theo

Xưa nhanh như sóc
Vi vút Trường Sơn
Giờ hiền như thóc
Kiếm tiền nuôi con

Tàn mà không phế
Không vui không buồn
Ngắm anh cặm cụi
Ngập ngừng bước chân…

27/7/2011


VỀ QUÊ

khongbietbuon 07 July, 2011 00:46 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Trở về với mẹ ta thôi(*)
Với quê lam lũ một thời sắn khoai

Hàng bông bụt của nhà ai
Nụ son thấp thoáng môi cười năm xưa
Gầu giai ai múc nắng trưa
Còn chăng chiếc áo gốc dừa cành sen

Trở về với mẹ nghe em
Tinh mơ xới đất để mình trồng rau
Quanh vườn trồng chín gốc cau
Thả chín dây trầu cho mẹ ta vui

---------

(*) Chữ dùng của Đồng Đức Bốn


TIN TỐT LÀNH NHẤT

khongbietbuon 19 June, 2011 11:10 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

Anh vui sướng đứng trên bục cao nhất

Với chiếc huy chương sáng rực trong tay

Hàng vạn người cùng vui sướng ngất ngây

Bao khát khao đã thành sự thật

 

Anh đi giữa cờ hoa sáng rực

Giữa bao ánh mắt tự hào và khâm phục

Giữa bao cô gái xinh tươi

Đang mời anh ghé môi hôn

Bỗng thấy trước mặt mình

Một khuôn mặt

Đầm đìa những giọt lệ buồn

 

Tôi dõi theo anh đã bao ngày bao tháng

Vẫn luôn cầu mong cho chiến thắng hôm nay

Và cầu mong anh rủ lòng thương

Tới mẹ con kẻ bất hạnh này

Bởi con trai tôi đang nằm chờ chết

Nó mắc bệnh hiểm nghèo

Mà gia tài thì khánh kiệt…

 

Anh vội vã quỳ nâng bờ vai người mẹ

Và nhìn sâu vào đôi mắt quầng thâm

Bỗng thấy trong ngực mình liên hồi vỗ nhịp con tim

Nhắc nhở anh phải làm gì ngay mới kịp

 

Không ngần ngại

anh đặt vào bàn tay người mẹ

Số tiền thưởng khổng lồ nằm chưa nóng túi anh

Cùng lời cầu chúc cho cậu bé chóng an lành

 

Ngày chiến thắng trôi qua thật nhanh

Anh thấy mình vô cùng hạnh phúc

Số tiền thưởng đến thật đúng lúc

 

Bỗng bước vào một vị trong ban tổ chức

Có đúng anh đã gặp một bà mẹ khổ đau

Anh gật đầu với nụ cười rạng rỡ nhất

 

Thật tiếc cho anh đã gặp kẻ dối lừa kiệt xuất

Không hề có đứa trẻ nằm chờ chết

Thậm chí cô nàng còn chưa kịp kết hôn…

 

Anh vội vã cùng nụ cười nghìn lần rạng rỡ hơn

Đúng là không có bé trai đang chờ chết?

Đó là tin tốt lành nhất với tôi!

 

19/6/2011

(Phỏng theo một truyện ngắn nước ngoài)


HỌC PHÍ MÁU

khongbietbuon 15 June, 2011 17:58 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Xin cầu chúc cho vong linh những người xấu số trong vụ chìm tàu Dìn Ký siêu thoát cõi cực lạc và tha thiết cầu mong những đớn đau kiểu đó đừng xẩy ra nữa, dù là ở nơi đâu trên trái đất này!

Sẽ có những luận bàn rằng ai và ai nữa sẽ phải chịu trách nhiệm, rằng ai và ai nữa sẽ phải ra tòa, vv và vv…

Đúng là phải bàn, phải hỏi, nhưng câu kết luận, câu trả lời thì dường như ai cũng đã rõ. Sẽ chẳng có ai ngoài chủ tàu và tài công, những kẻ trực tiếp nhất, gần nhất.

Những vụ chìm tàu, lật thuyền, đắm đò, những vụ tai nạn giao thông thảm khốc ở xứ ta sao mà nhiều đến thế, đớn đau, oan khuất đến thế và liệu có ai dám đứng ra cam kết rằng đây là vụ cuối cùng?

Tôi, bạn, chúng ta đều có thể là nạn nhân của những vụ tương tự. Vậy thì làm sao để hạn chế, giảm thiểu thiệt hại, thậm chí có thể tránh khỏi những thảm họa kiểu này?

Cha ông dạy rằng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, nhất là khi chẳng có ai lo, thôi thì ta tự lo cho ta, tự cứu lấy mình, bởi làm gì có trời mà mong trời cứu được! (Xem tiếp)

ĐẤT NƯỚC CỦA TÔI

khongbietbuon 04 June, 2011 20:22 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Khi tôi sinh ra nửa đất nước đã thanh bình
M
ẹ và cha vẫn còn nhiều gian khổ
Nhưng không còn bom rơi đạn nổ
Xóm dưới làng trên
Lam lũ kiếm ăn

Lũ chúng tôi sớm hôm cắp sách đến trường làng
Dẫu cơm chưa đủ no và áo chưa đủ ấm
Nhưng vẫn thấy mặt đất rất vui và trời thì xanh thắm
Thấy đẹp vô cùng mảnh đất quê hương

Tôi được dạy bảo rằng để được sống trong yêu thương
Bao bạn bè cha tôi đã phải gửi máu xương vào đất
Nên lũ trẻ chúng tôi dù đứa tinh nghịch nhất
Cũng thấy phải nhẹ chân khi chạy nhảy giữa sân trường (Xem tiếp)

Gửi Nguyên "đầu bạc"

khongbietbuon 27 May, 2011 10:39 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mấy ai thoát bả thơm danh vọng
Giành nhau - phần lớn bởi lòng tham
Lật thuyền mới thấy Dân là trọng
Êm dầm, mát mái, sướng mình quan!

Hoan hô "Nghị hụt" Phạm Xuân Nguyên!
Đầu bạc Vì Dân gắng chút quyền!
Làm tai? Chỉ sợ đầu vô cảm
Làm miệng? Có nghe nỗi đau dân?

Thôi thì cứ thử! Thôi thì thử!
Quỳ tím phen này đỏ hay xanh?
Cầu cho đầu bạc may trúng cử
Mong gã Xuân Nguyên vẫn Nguyên Lành!

-----
Ghi chú: Giấy quỳ tím sẽ ngả màu xanh nếu dung dịch giàu "bá zơ",
ngả màu đỏ nếu dung dịch giàu "ạc xít",
còn nguyên màu tím nếu dung dịch "sạch" - trung tính!


VÌ SAO HSSV “NGẠI” NÓI TIẾNG ANH?

khongbietbuon 25 May, 2011 16:07 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Nếu chỉ coi các đề kiểm tra, đề thi môn Tiếng Anh, thì chắc các nhà văn gốc Anh cũng phải lắc đầu lè lưỡi, khâm phục học sinh, sinh viên Việt Nam sát đất. Nhưng nếu các vị đó hỏi vài câu, đảm bảo 99% học sinh ta chỉ biết đỏ bừng mặt, bởi các em có mấy ai nghe được gì đâu và chắc chắn là cũng không mấy em nói được. Công bằng thì hầu hết các em cũng đọc được lỏm bỏm nhưng hiểu thì đành “năm ăn năm thua”. Tại sao vậy? Vì học sinh, sinh viên Việt Nam dốt Tiếng Anh chăng? Hay do các em dấu dốt? Hay do họ sợ sai nên không dám nói?

Lỗi này là hoàn toàn do cái Ban quản trị Hợp tác xã cấp cao toàn quốc mà ta quen gọi là Bộ Giáo dục và Đào tạo. (Xem tiếp)

TRÁCH NHIỆM

khongbietbuon 21 May, 2011 01:24 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

Nhiệm là con cái nhà ai

Để cho dân chúng Trách hoài lẫn nhau

 

Thằng Nhiệm là cái đứa nào

Để cho ai cũng Trách vào Trách ra

 

Con Nhiệm là đứa nào ta

Để cho ai cũng Trách ra Trách vào

 

Bực mình mới hỏi trời cao

Trách Nhiệm là cái đứa nào vậy ông

 

Trời cười ngặt nghẽo mà rằng

Tao cũng chưa biết nó thằng hay con!

 

(Viết nhân nghe tin về những điều đau lòng ở Bình Dương)

 


TRANG SÁCH ĐỎ

khongbietbuon 19 May, 2011 13:30 Tôi tập qua hàng Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/437697/Xe-cat-tia-cay-xanh-can-chet-nu-sinh-vien.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/438333/Me-oi-con-so-lam.html
Xin cho tôi được gửi mấy dòng
Như một nén nhang
Thắp cho người dưới mộ...
Có những kẻ
Chức nọ danh kia
Mà sao khi nghe báo tang
Lòng ta bỗng dửng dưng
Vô cảm
Nhưng
Nhiều lắm
Những con người
Chưa hề là yếu nhân
Chưa hề quan trọng
Có khi
Còn chưa biết mặt biết tên
Chỉ biết rằng họ đã ra đi
Mà sao như bị ai đánh mạnh vào đầu
Ngực bỗng nhói đau
Mắt không ngăn được lệ
Hồ Thị Kim Chuyền
Là một người như thế  (Xem tiếp)

CẦN PHẢI THAY ĐỔI NGAY...

khongbietbuon 16 May, 2011 18:05 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

CẦN PHẢI THAY ĐỔI NGAY
KỲ THI TUYỂN SINH ĐẠI HỌC VÀ CAO ĐẲNG.

Mùa thi sắp đến, xao xuyến...cũng có nhưng lo sợ ...thì nhiều!

Trong nhiều năm qua, Kỳ thi Tuyển sinh Đại học và Cao đẳng (TTS) đã bộc lộ quá nhiều cái dở, gây quá nhiều bức xúc, khó khăn, tốn kém cho thí sinh, nhà trường cũng như toàn xã hội. Bộ Giáo dục và Đào tạo (BGD & ĐT) cũng thường xuyên có những đổi mới này nọ, nhưng dễ thấy là những đổi mới đó chỉ nhằm giảm nhẹ gánh nặng cho Bộ, thực chất là giảm chi phí và tăng thu nhập cho Bộ, mà thôi. Gánh nặng về kỳ TTS được trút sang cho thí sinh, nhà trường, xã hội và có nguy cơ ngày một nặng nề thêm. Trong khi số lượng tuyển sinh mỗi năm một tăng, thì chất lượng tuyển sinh lại mỗi ngày một giảm. (Xem tiếp)

Thưa Thầy, học sinh không có tội!

khongbietbuon 12 May, 2011 11:46 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Thưa Thầy, học sinh Huỳnh Nhật Thiên hoàn toàn không có tội!

Khi cô giáo Võ Thị Bích Tuyền đánh học sinh ngay trên lớp và phụ huynh “trả thù cho con” bằng việc đánh cô giáo ngay trong trường, trước mặt nhiều học sinh khác; dễ dàng nhận thấy cả hai đều đã phạm sai lầm, thậm chí là phạm pháp. Tuy nhiên, sai lầm của cô giáo có thể tha thứ được vì mấy lẽ:
- Trong thực tế giáo dục Việt Nam hiện nay, do nhiều nguyên nhân khác nhau, giáo viên còn gặp rất nhiều khó khăn, nên rất dễ mắc sai lầm, không chỉ là những sai lầm trong ứng xử.
- Khi cô giáo Võ Thị Bích Tuyền dùng thước đánh liên tiếp vào cánh tay trái của em Huỳnh Nhật Thiên (HS lớp 2/2, trường Tiểu học Tân Lập 2, Nha Trang) bởi cho rằng em ấy đã phạm lỗi, đến mức làm cánh tay của em bị sưng đỏ nhiều ngày, là đã phạm một sai lầm nghiêm trọng về mặt giáo dục, nhưng chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm, chưa đủ để truy cứu trách nhiệm hình sự.. (Xem tiếp)

CHUYỆN RẤT…NHỎ

khongbietbuon 29 April, 2011 11:52 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

1. Đi gửi ít tiền còm vào ngân hàng, hy vọng vớt vát chút đỉnh thời lạm phát. Chẳng hiểu sao, mình bị dụ khị làm thêm cái thẻ ATM “miễn phí”. Số là cái thẻ cũ của anh “quốc doanh”, vừa bị hạch sách hôm trước, thấy ghét. Cô nhân viên này tươi tắn hơn, lại có cười mấy cái khuyến mãi, thấy dễ chịu hơn, nên móc bóp gửi luôn hai tờ năm trăm. Chỉ là vì loại này dễ bị lộn với tờ một trăm, gửi quách cho nó đỡ thấp thỏm. Ba tuần sau mới nhớ có cái thẻ mới chưa đổi mật mã, vậy là chạy ra đầu phố, hồi hộp cắm vào xem tiền có còn không. Bỗng hoa cả mắt khi nó báo tài khoản có chín trăm ngàn với mấy trăm đồng tiền lẻ. Rút điện thoại hỏi “Răng rứa hè, lạ rứa hè?” thì được nghe loằng ngoằng chi đó, tòan là “phí” với “phí”. Bực cả mình. Hóa ra họ móc túi mình quá “lịch sự”. Mấy cái thẻ trước đâu có vậy! Tức mình quá, định rút hết ra, chín trăm thì chín trăm, rồi vứt cha nó thẻ đi cho bõ tức.
Cũng chẳng biết ngân hàng làm ăn gì mà lạ thế? Hu hu… (Xem tiếp)

CẤM!

khongbietbuon 17 April, 2011 23:21 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Ông hàng xóm của mình chẳng biết bắt chước ở đâu đó, dán ngay trước cổng một tờ giấy có “vi tính” cẩn thận: “CẤM CHÓ ỈA BẬY Ở ĐÂY!”.

Thấy ngồ ngộ, mình cũng làm ngay một tờ trước cổng: “CẤM CÁC LỌAI RUỒI, MUỖI, RẮN, RẾT, GIÁN, CHUỘT, CHÓ, MÈO VÀO ĐÂY!”. . (Xem tiếp)

RẮC RỐI HỌ CÙ!

khongbietbuon 10 April, 2011 18:03 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mình chẳng quan tâm tới chính chị chính em gì từ khá lâu rồi. Bởi có quan tâm hay không thì nó vẫn vậy, mình là phó thường dân, làm được cái gì.
Đùng một cái, nhà mình có chuyện. Số là mình có đứa cháu gọi bằng bác ruột, từ quê vào ở với mình ăn học mấy năm nay. Từ Tết đến giờ nó hí húi làm hồ sơ dự thi đại học vào tháng 7 tới. Mình đang ngủ, nghe tiếng động mạnh bên phòng nó thì giật mình tinh giấc, chạy qua thấy nó mặt đỏ phừng phừng, dang tay xé giấy xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt, lại còn vò thành một nắm to gần bằng trái banh rồi hùi hụi đá qua đá lại. Mình chỉ biết đứng há hốc mồm, sống lưng bỗng dưng lạnh toát. Chết to rồi chú nó ơi!  (Xem tiếp)

CHẮT NHIÊN LƯỚT OÉP -Truyện- Lê Hoàng

khongbietbuon 29 March, 2011 20:04 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Ông Chắt Nhiên rít một hơi thuốc lào thật dài. Cái điếu cày rung lên bần bật trong tay ông chẳng khác gì khẩu AK47 hồi ông còn ở chiến trường. Nhanh thật, mới đó mà đã hơn bốn chục năm. Bom đạn là thế mà chẳng biết trời phật hay ông bà, tổ tiên phù hộ mà ông chẳng dính miếng nào đáng kể. Thỉnh thoảng ông cứ ngơ ngác vì cái ý nghĩ: nếu hồi đó chẳng may có viên đạn nào đó bụp một cái vào trán ông thì chẳng biết cả cái lũ lĩ nhà ông bây giờ chúng nó đang ở đâu ấy nhỉ?

 (Xem tiếp)

Dâng Hoa

khongbietbuon 08 March, 2011 12:59 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


Một đời lem lấm phù sa
Mẹ đâu có một nhành hoa riêng mình
Con vui trăm bạn trăm miền
Vẫn rưng rưng lệ mỗi lần tặng hoa...

Nụ này quỳ lạy Dâng Cha
Nụ này Dâng Mẹ, Dâng Bà, Dâng Ông...
Xa quê, chỉ một tấc lòng
Con quỳ hướng Mẹ, Kính Dâng Hoa Người... 


CHÀO NĂM MỚI! CHÀO BÈ BẠN!

khongbietbuon 02 January, 2011 21:17 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

alt
           Thế là năm mới đã đến! Ba tháng nay mình không "về nhà", bè bạn gọi trách hoài, nhưng đành chịu. Số là chẳng hiểu sao mắt bỗng trở chứng, cứ hễ "tí toáy" là nó buốt không chịu nổi! Đành vậy. Bữa nay tuy chưa thật sự an toàn, nhưng cũng đánh liều lên đây, chào mọi người một tiếng!

 Ba tháng làm người "Xì Goòng", chẳng biết vui hay buồn nữa...Biết làm sao khi "con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó"? Mà nói Sài Gòn là nói cho oách vậy thôi, mình vẫn chỉ là dân...Gia Định mà, còn cách Sài Gòn đúng một con...Rạch Thị Nghè! Sáu tháng nữa sẽ "tiến" thêm một đọan, nhưng cũng chỉ là...Chợ Lớn thôi. Nghe từ "nam tiến" mấy chục năm nay, mình cũng bắt chước "nam tiến", thậm chí còn lăm le "tiến về Sài Gòn" mà tiến hoài, hổng nổi...Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ tự thấy buồn cười: tiến sao hổng biết mà lại cách chỗ Bà Âu Cơ gặp ông Lạc Long Quân chỉ vài cây số!

Cứ nghĩ là ở mãi thì "đất lạ hóa quê hương", nhưng có lẽ là cho con cháu mai sau, chứ mình thì không chịu nổi! Đúng là "quê hương mỗi người chỉ một" thôi! Chỉ thương quê nghèo, lại thêm chuyện "sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa", nên dù muốn về với quê vô cùng vẫn đành chịu!

Năm mới 2011 đã đến được hai ngày! Hai ngày mình viết mấy dòng này mà không xong nổi! Hu hu! Bạn bè ơi, xin thứ lỗi! Chỉ xin được cầu chúc cho mọi người Hạnh Phúc!


TRUNG THU, TẤP TỂNH HỌC ĐÒI...HAIKU

khongbietbuon 22 September, 2010 09:20 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


I.

Trẻ con nối đuôi nhau

Khai trường bắt đầu từ tháng tám

Con ếch rủ đi chơi


II.

Con út khóc đòi váy

Thằng hai chỉ ước cái xe lăn

Thu già ngồi cúi mặt (Xem tiếp)

Tháng 8 này, rồi tháng 9 này...

khongbietbuon 18 September, 2010 00:06 Chuyện Nghề Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Tháng 8/2010 là một tháng rất đáng ghi nhớ đối với người Việt. Đặc biệt là ngày 19 tháng này, khi mà GS Ngô Bảo Châu được nhận giải "Nô ben toán học". Tuy nhiên, những người có tự trọng đều phải thừa nhận một thực tế đau xót là thành tựu này hoàn toàn không có sự đóng góp của Giáo dục Việt Nam. Phải nói rằng tài năng của GS Châu đã may mắn khi "bén duyên" được với sự tiên tiến và ưu việt của các nền giáo dục Pháp, Mỹ...Không mấy người có được sự may mắn đó.

Thành tựu này chỉ góp phần khẳng định trí tuệ Việt. 
               Và chỉ vậy mà thôi.

Những ngày qua, những người quan tâm đến giáo dục cả nước bàng hoàng khi ngày đầu tiên đến trường của một bé trai cũng là ngày cuối cùng của cuộc đời bé.

Rồi lại tiếp tục bàng hoàng sửng sốt trước việc một nữ sinh ở Nghệ An bị đánh hội đồng một cách hết sức dã man tàn độc.  (Xem tiếp)

TRẬT...SÊN!

khongbietbuon 13 September, 2010 20:45 Vui một chút Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


Kiên Giang có trật đường...rầy

Thôi thì ta có cái này: trật...sên!

TRẬT...SÊN!


Buồn thay cho chiếc xe nhà

Dùng đến nay đã gần...ba năm tròn

Khi về sáng rực nước sơn

Bây giờ rơ hết, đâu còn dáng xưa!

Bạn đường đi sớm về trưa

Gặp khi nắng cực, gió mưa...cũng đành

Anh ngồi chễm chệ trên yên

Lên gân đạp mạnh, xe liền bon bon

Đường dài trớn chạy đang ngon

Bỗng đâu sên lại bật tuôn...ra ngòai

Tay tiên em gượng nhẹ cài

Líp sên hai cái trong ngòai khít nhau


Bây giờ không dám đi mau

Nhơn nhơn vòng đạp lâu lâu dòm chừng

Đi cho đến lúc...xe dừng

Xuống yên anh mới thấy mình hết...run


Hỏi em, em đáp thẹn thùng

Không gì dễ bực cho bằng...trật sên!


Bình An Nhơn - 1978


Tiếng Nghệ

khongbietbuon 12 September, 2010 09:23 Bài hay Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

               Nguyễn Bùi Vợi

Cái gầu thì bảo cái đài

Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi

Chộ tức là thấy mình ơi

Trụng là nhúng đấy đừng cười nghe em

Thích chi thì bảo là sèm

Nghe ai bảo đọi thì đem bát vào

Cá quả lại gọi cá tràu

Vo troốc là bảo gội đầu đấy em...


Nghe em giọng Bắc êm êm

Bà con hàng xóm đến xem chật nhà

Răng chưa sang nhởi nhà choa

Bà o đã nhốt con ga trong truồng

Em cười bối rối mà thương

Thương em một lại trăm đường thương quê


Gió Lào thổi rạc bờ tre

Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn

Chắt từ đá sỏi đất cằn

Nên yêu thương mới sâu đằm đó em.

Lời nói cuối:

Bữa nay là vừa tròn 80 năm, ngày mà những người dân xứ Nghệ ngã xuống vì khát vọng làm người tự do, ngày mà xứ Nghệ chìm trong biển máu.

Ngày đó, xứ Nghệ đi đầu, vùng lên vứt bỏ xiềng gông.

Ngày nay, xứ Nghệ "tự xử" với công an, với trộm cắp, cướp giật!

          Sao ra nông nỗi ấy hở trời?


Quê hương ơi, đứa con xa náo nức

khongbietbuon 06 September, 2010 10:38 Bài hay Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
      

      Nhớ lại một thời quê hương vào trận, tuy cách nay đã 45 năm mà sao vẫn náo nức bồi hồi...Đau xót nhìn quê hương chìm trong bom đạn, nhưng không khỏi tự hào khi trận đầu quê ta thắng lớn đến không ngờ! Mười hai máy bay của không lực Hoa kỳ tan xác trên bầu trời Hà Tĩnh, nơi đã trên mười năm không còn đạn réo bom rơi!

       Hôm qua may mắn nhận được "Mừng chiến thắng trời quê" từ chính tay tác giả, Nhà thơ Duy Thảo, bài thơ mà bao năm nay tôi tìm kiếm khắp nơi, tưởng chừng như vô vọng, thì nay đã có trong tay, như một kỷ niệm vui mà cũng đầy xót xa về một thời chiến trận, một thời mà chúng tôi đội mũ rơm cắp sách đến trường làng...
      Xin chép lên đây chia sẻ với bè bạn xa gần, để cùng nhau náo nức, bồi hồi về một thời chưa xa của Đất Mẹ...


                    Mừng chiến thắng trời quê

                           
                     
Gửi Hà Tĩnh Anh hùng bắn rơi 12 máy bay Mỹ trận đầu 26-3-1965


Quê hương ơi! Chiều nay nghe náo nức

Đài truyền đi tin chiến thắng vang lừng:

Hà Tĩnh quê ta trận đầu diệt Mỹ

Niềm tự hào nước mắt bỗng rưng rưng
 (Xem tiếp)

NIỆT LIỆT TÀO MỪNG LĂM HỌC MƠ...Í!

khongbietbuon 01 September, 2010 15:21 Vui một chút Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Bố và con

Bố: Hồi còn nhỏ, bố khổ lắm, con ạ.

Con gái: Thế bố có phải đi học không hả bố?

Bố: Làm gì mà được đi học. Tiền đâu mà mua sách!

Con gái: Thế là bố sướng rồi. Đâu bị thầy cô la. Thế có phở ăn không hả bố?

Bố: Đến cơm ăn còn chả đủ no nữa là.

Con gái: Thế chắc bố gầy lắm nhỉ?

Bố: Ừ, gầy còm, ốm yếu, rách rưới như thằng ăn mày ấy. Khổ không chịu được.

Con gái (Rơm rớm nước mắt): Khổ quá nên bố mới tìm đến nhà mình hả bố?


Ông và cháu

Ông: Phải đi học, cháu ạ. Không đi học mai kia khổ lắm. Như ông đây này!

Cháu: Sao ông không đi học ạ?

Ông: Vì nhà mình không có tiền. Với lại hồi ấy đi học khó lắm, cháu ạ.

Cháu: Nhưng ông có thích đi học không?

Ông: Thích lắm chứ. Nhưng làm gì được!

Cháu: Vậy thì ông đi học dùm cháu đi!
Ông: ?!?!


Khai giảng

Bé: Mẹ ơi, khai giảng là gì hả mẹ?

Mẹ: Là ngày mà các thầy cô giáo bắt đầu giảng bài con ạ.

Bé: Nhưng các thầy cô đã giảng từ nửa tháng nay rồi còn gì!

Mẹ: Đó là mới giảng chứ chưa khai. Ngày 5 tháng 9 thì mới bắt đầu khai con ạ!

Bé: À, con biết rồi. Là giống như chị Hai nhà minh, đẻ em bé rồi mới cưới ấy mà!

Mẹ: ?!?!

 (Xem tiếp)

Nước thì xa mà lửa thì gần...

khongbietbuon 30 August, 2010 13:09 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

         Tối 29/8/2010, ai xem VTV1 đều được chứng kiến một sự kiện long trọng: GS Ngô Bảo Châu trở về từ Ấn Độ, đến giao lưu với HS - SV, trí thức và giới chức Việt Nam. Có cả ông Dũng, TT đương thời cũng đích thân...đến dự!

Nhận xét chung là hai bài phát biểu, một của ông TT, một của ông đương kim BT GD ĐT vừa dài, vừa rối rắm, thậm chí sáo đến...đỏ cả mặt với ông BT. Một điều rất rõ là mấy vị quan chức không hề quan tâm đến việc NBC sẽ nghĩ gì, sẽ vui thích hay thấy...khó chịu! Mà chắc chắn là...khó chịu, vì NBC không hề thích ồn ào, trong khi ồn ào, khoa trương là điều mà các quan chức Việt Nam liên tục "phát huy và phát triển". Chẳng hiểu sao, mình thấy anh chàng GS trẻ tài năng cứ cong cong cái tay phải trước mũi, chỉ có điều không phe phẩy bàn tay mà thôi! Phải chăng như NBC vẫn nói, là anh đang chịu đựng "một hệ lụy bất đắc dĩ"? Vị GS trẻ chỉ thật sự cười thích thú hai lần, một lần trong bài phát biểu của cậu SV, khi nói về cái thở phào của giới Toán học Quốc tế sau khi Bổ đề Langlands được chứng minh, còn lần kia trong bài nói của cô học trò Trưng Vương, khi tự hào nhắc tới những con đường, những hàng cây trong sân trường, "kẻ" đã từng chứng kiến bao bước chân của NBC.
 (Xem tiếp)

Ăn xổi, ở thì...

khongbietbuon 26 August, 2010 22:51 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Là người Việt, chắc ai cũng biết câu:

Anh đi, anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương...

Chẳng hiểu gần đất xa trời hay sao ấy, hồi này tôi thèm quả cà dầm tương đến lạ. Không biết ở Nam Đàn có còn ai làm tương không, chứ tương Nam Đàn thật tuyệt. Những quả cà ở đó cũng ngon đến lạ lùng. Bà cụ chủ nhà mấy đứa chúng tôi trọ, thi thỏang đến bữa ăn lấy cho mấy chú một đĩa cà. Những quả cà muối có màu trăng trắng, trong trong, mỗi quả cõng theo một cái cọng trắng tinh như ngó sen, cầm vào đó đưa lên miệng cắn, nghe giòn tan một cái, rồi vị cà rất lạ cứ lan tỏa trong vòm họng, như vừa được chiêu một ngụm nước thần tiên gì đó, ngon đến nức cả mũi. Cái cọng ngó đơn giản vậy, chứ giữ lại được nó cho đúng cách cũng là kỳ công lắm. Bọn trẻ con chúng tôi cứ là cắt béng đi cho nhanh. Đâu có biết rằng cắt hay làm rách vỏ quả cà thì nó không thể dùng để muối được nữa.

 (Xem tiếp)

Nỗi buồn từ “sự kiện Ngô Bảo Châu”

khongbietbuon 23 August, 2010 10:14 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mấy hôm nay rạo rực hòai về chuyện GS Ngô Bảo Châu. Nhưng rồi cứ thấy nghèn nghẹn trong người khi nghĩ đến bao người Việt tài hoa khác, nước mắt cứ chực trào ra...Nay đọc được bài này trên CAND, thấy như giải tỏa được phần nào. Vậy xin chép lên đây, mời bạn bè, ai chưa đọc thì cùng đọc, nếu đã đọc rồi, xin đọc thêm lần nữa vậy!

Nỗi buồn từ "sự kiện Ngô Bảo Châu"

CAND Online 17:19:02 22/08/2010

Một trong những đóng góp lớn nhất của GS Ngô Bảo Châu cho dân tộc là anh đã chứng minh một cách thuyết phục Việt Nam có những trí tuệ có khả năng đạt tới đỉnh cao của thế giới. Vậy những trí tuệ ấy ở đâu trên đất nước và trong những lĩnh vực khác?


"Trong những chuyện buồn nho nhỏ thì chuyện buồn to nhất liên quan đến hai ông bạn thân... Có bao kỷ niệm riêng thì các bạn đã phơi lên báo nên chúng khô mất hết cả rồi. Đừng vì một niềm vui bột phát mà làm mất đi những gì quí nhất" GS Ngô Bảo Châu đã viết như vậy sau khi nhận giải thưởng Fields. Có lẽ đó không chỉ là nỗi buồn riêng của anh.

 (Xem tiếp)

To gan thiệt sự!

khongbietbuon 09 August, 2010 20:44 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Nghe tin bà Thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa vào Hội An mang theo "thánh chỉ": kiên quyết không cho Đại học Phan Châu Trinh tuyển sinh niên khóa này và "lột lon" Hiệu trưởng trường này của ông Phan Ngọc Thu, dân bản tui hoảng quá. 
               


                  Bác Nguyên Ngọc ơi, chuyến này bác lại khổ nữa rồi!

Nhưng rồi lại nghe rằng chuyện không đơn giản vậy. Không biết bà Thứ trưởng mang theo thượng phương bảo kiếm cùng văn võ bá quan hết thảy bao nhiêu người, rồi ăn ra làm sao, nói ra làm sao, chỉ biết là bộ sậu bị ông Nguyễn Sự đuổi chạy có cờ! (Xem tiếp)

Xứ mình sao toàn thích Nói...Không!

khongbietbuon 08 August, 2010 15:27 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mấy nay báo chí nói rùm trời rằng năm học tới, nhà trường sẽ trống giong cờ mở cho chuyện Nói không với học trò úynh...nhau, nghe mà rầu thúi ruột!

Lạ thật, xứ mình sao toàn thích Nói Không?

Nhớ hồi xưa mình có ông hàng xóm ngày nào nhà cũng như có cháy. Số là hai đứa con trai lêu lổng, học hành thì chưa hết cấp 2, lại chẳng có công ăn việc làm gì, mà chúa thích cà phê cà pháo, cờ bạc, rượu chè, nên thường chuyên "chà đồ nhôm", cạy tủ chỉ là chuyện nhỏ. Thỉnh thoảng cha con đánh nhau to, hàng xóm can ngăn, công an can...thiệp, nhưng rồi đâu vẫn vào đó, bởi cái chúng nó cần là tiền thì chỉ có trong tủ của mẹ chúng. Cũng may là chúng chưa đến nỗi trộm cắp, cướp giật của nhà ai, vì hình như mẹ chúng cũng ky cóp được dăm ba cây vàng nhẫn. Thế là lâu lâu chúng lại "gỡ" dăm phân. Ông bố nguyên là trung úy công an về hưu, nên "quân lệnh như sơn", cứ hễ bà vợ lăn ra vật vã "ối giời đất làng nước ôi, chúng nó lại róc xương xẻ thịt tôi rồi", là y như rằng ông vác gậy ra. Kịp thì đánh, không kịp thì đuổi, cứ như đèn cù quanh năm suốt tháng. (Xem tiếp)

Thầy ơi! Chúng con đã khóc...!

khongbietbuon 01 April, 2010 01:54 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Hôm nay báo chí và dư luận lại thêm một lần bị sốc trước tin ông Trần Thanh Sơn, Hiệu trưởng THPT Trần Nhân Tông nạp đơn xin từ chức lên Sở Giáo dục và Đào tạo Hà nội, vì đã để xẩy ra hàng lọat sai lầm nghiêm trọng trong công tác quản lý giáo dục. Đồng thời với đơn xin từ chức, ông Sơn cũng xin được nghỉ hưu trước thời hạn. Theo chân ông Sơn, cô giáo Vũ Kim Văn - giáo viên chủ nhiệm lớp 10A13 cũng nạp đơn xin tự nhận hình thức kỷ luật cảnh cáo toàn ngành vì đã không hoàn thành nhiệm vụ được giao, đã để xẩy ra xung đột hết sức nghiêm trọng giữa những học sinh trong tập thể lớp được phân công phụ trách.  (Xem tiếp)

Tiếng Hà Tĩnh (4)

khongbietbuon 26 March, 2010 17:35 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Những mẩu chuyện vui về tiếng Hà Tĩnh (tt)

Dịch tiếng ta ra tiếng...Việt!

Tại một quán cà phê gần bờ hồ Hoàn Kiếm. Bàn nọ có hai bác, một bác người Hà nội, một bác người Hà Tĩnh. Hai bác nói chuyện, chân tay cứ khua khoắng loạn xạ, mắt tròn miệng rộng để diễn đạt, thế mà rốt cuộc, chẳng ai hiểu được ai!

Có một ông Tây ngồi bàn bên cạnh thấy thế thì tiến lại và "phiên dịch" dùm. Hóa ra, ông ấy là nhà nghiên cứu ngôn ngữ và chuyên về ngôn ngữ xứ Nghệ.

(Theo chị Lê Thị Hiệu)

Răng mi vô trước! (Xem tiếp)

Vụ án "Con gà vàng"

Vụ án "Con gà vàng" và người lính đặc công

Ngày 19/3 là ngày truyền thống của Bộ đội Đặc công. Với tôi, binh chủng đặc biệt tinh nhuệ này là một thần tượng từ ngày còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Và mãi mãi. Chiến công của các anh sẽ không có giấy bút nào kể hết. 
             Nhưng câu chuyện sau đây mà tôi tình cờ đọc được lại kể về một góc khác...Hoàn toàn khác!


Tháng 8 năm 1967. Tại Đại sứ quán Liên-xô ở phố Trần Phú, Hà Nội xảy ra một vụ trộm vô cùng kỳ lạ.

 Một buổi sáng, khi đến phòng làm việc của mình tại tầng 3 của toà nhà chính trong Sứ quán, sau khi mở toang hai cánh cửa sổ, Tham tán Thương mại Ma-ca-rop bỗng nhận thấy con gà bằng vàng vẫn để trên bàn làm việc của mình đã không còn nữa. Ông định thần lại một lúc rồi thận trọng kiểm tra lại sàn nhà và bên thành bàn làm việc. Vẫn không thấy con gà vàng. Lúc này ông mới lên tiếng gọi người thư ký, và nhẹ nhàng hỏi về con gà vàng. Viên thư ký Mi-sen-ko ngây người ra một lúc, rồi nghiêng ngó quanh bàn. Ông này cũng hy vọng là con gà vàng bị rơi xuống đâu đó trên sàn nhà. Nhưng rồi kết quả cũng không có gì. Khi đã xác định chắc chắn sự việc, viên thư ký liền báo gọi bộ phận an ninh của Sứ quán. Hiện trường được giữ nguyên.  (Xem tiếp)

Cuộc chiến của một người mẹ

khongbietbuon 06 March, 2010 23:08 Bài hay Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Thưa anh em, bè bạn!

Tôi đã may mắn được đọc bài này trên Tuổi trẻ Cuối tuần, số ra hôm nay, thứ 7, ngày 6 tháng 3 năm 2010. Và trào nước mắt vì cảm phục, vì hạnh phúc và tự hào khi mình có được một người đồng bào, một người mẹ kỳ diệu như thế - chị Hồng Thanh Thoại Nhi! Vì vậy, tôi đưa lên đây, để nếu ai chưa đọc thì xin mời hãy đọc và nếu ai đã đọc rồi, xin hãy đọc thêm lần nữa.
Xin được coi đây như là một sự tri ân tới các Bà Mẹ nhân ngày QTPN, ngày 8/3 năm nay!

Cô bé chào đời khá bụ bẫm, nặng gần 3kg, cao 50cm như bao bé khác. Bà mẹ 27 tuổi vui mừng gọi con đầu lòng là Fanta. 13 ngày sau, trong một lần khám đau mắt và vàng da, chỉ số billirubine (một loại sắc tố vàng khi tích tụ bất thường trong máu và các mô sẽ gây chứng vàng da) bất thường (trên 500).

Bác sĩ cắt nghĩa điều này ảnh hưởng đến não.
 

Fanta đã biết tự đánh răng...
 (Xem tiếp)

Ăn Tết - Tết ăn?!?

khongbietbuon 25 February, 2010 15:25 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Có bao nhiêu người thực sự "ăn Tết", "chơi Tết" thì tôi không biết, nhưng số người "lo Tết", "sợ Tết" mà tôi biết thì rất nhiều. Ai không tin, cứ việc ra bến xe, nhà ga, ra quốc lộ miền Trung những ngày sau Tết thì thấy. Hàng đoàn người mệt mỏi dắt díu, bồng bế nhau, lê lết ven đường khắc khoải âu lo tìm cho được chỗ để cả nhà về lại nơi làm việc, dù với giá cắt cổ và nhỡn tiền nhồi nhét cũng chịu.

Ba ngày Tết thiêng liêng là dịp đoàn tụ gia đình, thăm viếng người thân, hương khói mồ mả tổ tiên, điều đó ai cũng biết. Nhưng người thân nào, gia đình nào cũng biết rằng để có ba ngày ra vẻ ung dung ấy là ba mươi ngày, thậm chí ba trăm ngày đổ mồ hôi, sôi nước mắt, kèm theo bao tính toán và âu lo khắc khoải của hàng triệu gia đình con dân nước Việt. (Xem tiếp)

Tết tha hương

khongbietbuon 22 February, 2010 10:10 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


 

Chiều ba mươi ta trôi giữa Sài Gòn

Như lạc vào một miền bị lãng quên trong cổ tích
Phố xá im lìm sau bao ngày mỏi mệt
Nhớ mới hôm nào người đông như nêm

Ở đâu rồi em gái của tôi

Ngày mấy bận đi về vội vã

Chỉ thấy mắt, em chìm trong hối hả

Lo kẹt đường, lo giá lại lên


Không có gió bấc cũng chẳng có mưa phùn

Mùa đông phương nam nắng nhuộm vàng phố xá

Sao thấy thèm vô cùng mùi hương trầm
                   trong ngôi nhà của mẹ
Ngày cuối năm heo hút phố dài...


Cháy trong lòng một xóm nhỏ cút côi

Nơi đàn trẻ đang khoe áo mới

Có nồi bánh chưng đang bập bùng chín vội

Và mẹ già tựa cửa ngóng trông con...


Không đâu bằng đón Tết giữa quê hương!






Chúc Mừng Năm Mới!

khongbietbuon 13 February, 2010 17:46 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


Nhân dịp Xuân đến, Tết về, xin chúc anh em bè bạn gần xa
một Năm Mới An Khang, Thịnh Vượng!

Tiếng Hà Tĩnh (3)

khongbietbuon 01 February, 2010 12:53 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Hà nội trong mắt tui


Đầu đề là tui đặt

Còn là chuyện bà Đồ

Mới ra tận thủ đô

Để nuôi con gái đẻ

Giữ nguyên lời bà kể,

Tui ghi lại như ri...


Khi tui chưa ra Hà Nội
Nghe đồn ngược đồn xuôi
Hà Nội đẹp ngút trời
Khung nơi mô sánh được

Nỏ có nơi nào mà sánh được!

Thế rồi là tháng trước

Cháu hắn đẻ ngoài ni

Tui khăn gói mà ra đi

Tui lên tàu ra Hà nội

Mà tui lên tàu đi Hà nội!


Nói cụng của đáng tội

Lần đầu tới thủ đô

Tui cò biết chi mô

Bước chin ra là lạc

Bước ra đàng là lạc


Nhờ mấy o mấy bác

Rồi cụng biết đàng về

Biết nơi nọ nơi tê

Tui nghị răng mà lạ

Tui nghị tuyền là lạ

 (Xem tiếp)

Tiếng Hà Tĩnh (2)

khongbietbuon 27 January, 2010 19:54 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Phần thứ hai: Thử đi tìm sự khác biệt

Tôi về quê và gặp lại thằng bạn cũ hồi còn học phổ thông. Ba năm học cấp 3, hầu như ngày nào tôi cũng chạm mặt hắn. Hắn hiền lành, ít nói. Khi nói lại rề rà như ông cụ. Ấy thế mà hắn cũng có một thời đi dạy học đấy. Hoá ra ba đứa con của hắn cũng giống như hai đứa con tôi, đều sống ở Xì goòng và đều nói một thứ tiếng...không ra thứ tiếng nào cả. Bọn chúng đều sành mỗi đứa vài ngoại ngữ, nhưng về quê thì cứ há hốc mồm ra, dỏng tai lên như thỏ để nghe thêm một thứ...ngoại ngữ nữa là tiếng mẹ đẻ. Bực quá, tôi bàn với hắn phải "giảm thiểu" cái sự vô lý này. Khó quá, khó quá, hắn nói thế. Khó cụng mần, tôi nói. Mần được đến mô hay đến đó. Thế là hai thằng, một thằng dạy toán, một thằng dạy lý, bắt đầu đội đá vá...ao làng trong...một ngày! Vừa làm, hai thằng vừa ấm ức, bạn bè cả bầy, rứa mà nỏ có đứa mô dày Văn cả

1. Tiếng Hà Tĩnh không có chỗ cho thanh ngã, các dấu thanh khác thì "tuỳ cơ ứng...khẩu":  (Xem tiếp)

Tiếng Hà Tĩnh (1)

khongbietbuon 21 January, 2010 14:31 Quê hương Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Phần thứ nhất:
       MẤY  MẨU CHUYỆN VUI VỀ TIẾNG HÀ TĨNH.

1. Đừng ăn bừa của tui!

Con đau, thầy thuốc bắt kiêng này, kị nọ. Thương con, mẹ nói:

- Kệ cha hắn, kiêng kị chi. Ăn bừa đi con ạ!

 Người cha cười nói:

- Chết, chết! Đừng ăn bừa của tui. Để còn làm ruộng chớ!


2. Trên đó cấy xong rồi à?

Mấy cô gái đang hăm hở xuống thị trấn. Ông già ngồi trước cửa nhà phe phẩy quạt mo và hỏi:

- Mấy o đi mô mà vui rứa nạ?  (Mấy cô đi đâu mà vui thế?)

- Dạ, bọn con xuống thị trấn cấy! ( Dạ, bọn con xuống thị trấn ạ!)

- Rứa chơ trên đó cấy xong rồi răng hè? (Thế là trên đó cấy xong rồi sao?)

- Dạ, chưa ôông ạ!  ( Dạ, chưa ông ạ!)

- Rứa thì răng lại xuống thị trấn cấy hè? (Thế thì sao lại xuống thị trấn cấy vậy?)


 (Xem tiếp)

Nỗi buồn mang tên Ngô Quang Tùng

khongbietbuon 13 January, 2010 09:53 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Cũng như mọi người Việt nam yêu bóng đá...Anh, tôi thường chỉ thấy gã Bình luận viên Ngô Quang Tùng trên VTV3 mỗi khi Giải Ngoại hạng Anh có trận. Hết trận là thôi, ai lo việc nấy.

Một sáng chủ nhật vào cà phê Sân vận động, gặp một thằng có khuôn mặt quen quen, một khuôn mặt rất chi đàn ông. Ban đầu chỉ thấy quen quen, rồi chợt nhớ ra, bắt tay một cái, hỏi thăm mấy câu, bắt tay một cái nữa rồi đường ai nấy đi. Thì ra hắn vào làm cái gì đó chuẩn bị cho trận đấu chiều nay giữa hai Câu lạc bộ của V- League. Tôi chẳng hứng thú gì với bóng đá Việt Nam, trừ khi Đội tuyển thi đấu, nên chẳng quan tâm lắm. Chỉ biết Tùng khá hấp dẫn khi ngồi ghế BLV, lại là con trai ông Ngô Xuân Quýnh, cựu cầu thủ Thể công, vốn là dân xứ Nghệ.

 (Xem tiếp)

Xin đừng đổ xuống đầu con trẻ!

khongbietbuon 09 January, 2010 00:02 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
                                       
Xin đừng đổ xuống đầu con trẻ 
Bao ngu ngơ, ấu trĩ của mình
Xin yêu thương lấy học sinh! 
Chúng cần chia sẻ gấp nghìn ta xưa!

------------------------------------------------------


Chuyện đâu chuyện lạ thế này
Học sinh ngoan thế(!?!?), một ngày nổi điên!...


Cán bộ lớp bỗng nhiên (!?!) kéo bạn

Vào phòng riêng, đóng kín cửa ngoài

Đứa đá đít, đứa bạt tai

Đứa thì nắm tóc, đứa mài lưỡi lam

Đứa mê mải quay phim ghi lại

Một chiến công (!?) - để gửi lên trang


Trước bầy nữ quái(?!?) - học sinh

Nạn nhân chỉ biết gồng mình chịu đau...
Tình cờ những một tuần sau

Nhà trường mới biết: trò đâu...động trời!
 (Xem tiếp)

Chuyện xưa và chuyện nay!

khongbietbuon 05 January, 2010 21:25 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

            (Nhân đọc bài Thu hút nhân tài trên báo Thanh niên  -http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201002/20100105001942.aspx)

            Chuyện xưa

            Nước Lỗ nhỏ và yếu. Tề lớn mạnh thừa thế cử quân đánh Lỗ. Đến biên giới, tướng tiên phong trông thấy một người đàn bà, tay bồng một đứa bé, tay dắt một đứa bé khác, khi thấy quân Tề kéo đến, vội vàng bỏ đứa nhỏ đương bồng xuống đất, bồng đứa đang dắt lên tay bỏ chạy trốn vào rừng. Đứa bé bị bỏ rơi khóc la ầm ĩ, nhưng người đàn bà cứ chạy, không ngoảnh lại. Viên tướng Tề cho vây bắt, hỏi: "Đứa bé nàng bồng là con ai, đứa bẻ bỏ lại là con ai?" Người ấy trả lời: "Đứa tôi bồng chạy trốn là cháu, rất thông minh; đứa bỏ lại là con ruột tôi. Không thể bế cả hai đứa mà chạy nên đành vì nghĩa lớn, cứu cháu bỏ con, dù lòng đau xót. Làm người bất nghĩa thì không thể vác mặt sống trong nước Lỗ được đâu".  (Xem tiếp)

Cuối năm ta...nói chuyện mình!

khongbietbuon 03 January, 2010 14:32 Vui một chút Đường dẫn cố định Trackbacks (0)



                         (Ảnh minh hoạ: Google)

Trong khu tập thể giáo viên

Thầy Hoàng có một gia đình con con...

Túi rách tìm chẳng thấy tiền
Còn dăm tuần nữa tất niên! Tết rồi!

Thầy Hoàng dạng háng ra ngồi

Đếm đi đếm lại đúng mười...củ khoai!

Đứng dậy, Thầy mới kêu  trời

Lạ chưa! Mất một củ khoai đâu rồi!
 (Xem tiếp)

1 2 3  Sau»
1 2 3  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)