HÌNH NHƯ CÓ MỘT “NHÂN DÂN” KHÁC?
Mười mấy ngày nay đâu cũng sôi cả lên vì chuyện Đoàn Văn Vươn. Mình cũng mất ăn mất ngủ. Lắm lúc cứ nghĩ nếu rơi vào cảnh ấy, chắc gì mình có cách nào khác hay hơn.
Thế rồi đùng một cái, báo NLĐ và Đất Việt online đưa tin: “ông Đỗ Trung Thoại – Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng – tại cuộc họp giao ban báo chí sáng nay, 17-1 nói: Nhân dân bức xúc phá nhà ông Vươn”.
Chợt giật mình: Phải chăng có một thứ “nhân dân” khác?
Số là hồi nhỏ mới đi học đã thấy có tờ báo Nhân Dân, cũng chả biết là cái gì. Nhưng khi học “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng” thì chỉ nghe tới Tổ quốc, đồng bào, không thấy “nhân dân”. Chơi ô ăn quan cũng thú, nhưng nhớ nhất là câu “hết quan toàn dân”. Hỏi thầy thì thầy nói ngắn cụt: có những đồng bào không phải nhân dân, cũng có những nhân dân nhưng không phải đồng bào. Mãi rồi vẫn cứ thấy hai cái này mờ mờ ảo ảo, chỉ biết chung quanh mình có 3 loại người là Dân, Cán bộ và Phản động. Và điều rõ nhất là dân thì khổ lắm, cán bộ thì sướng hơn, chả bao giờ lo hết gạo, hết tiền.
Hồi bác Linh lên làm Tổng bí thư, mình mừng vô cùng. Chả là nghe nói ông Mười Cúc này ba đào lắm, vô vô ra ra trung ương như đi chợ. Trực giác cho mình hay là bác ấy vừa tốt vừa giỏi, nên khi ti vi phát lễ bác Linh nhậm chức vừa xong, mình đỏ hoe cả hai mắt và tuyên bố một câu xanh rờn: Mười Cúc mà làm bí thư thì sống được. Bạn bè trố mắt, bởi có bao giờ thấy mình chính chị chính em gì đâu. May mà trúng. Bác Linh và Bác Kiệt cùng làm, ai cũng thấy mừng cho nước, cho dân, cho con, cho cháu. Chỉ có một điều mình cứ thắc mắc mãi, hỏi ai cũng chẳng có được câu trả lời ưng ý. Đó là chuyện Bác Linh cứ luôn nói “lấy dân làm gốc”. Số là mình nhớ rằng các cụ dạy “Dân vi bản”, nghĩa là “Dân là gốc”. Đằng này Bác Linh lại “Lấy Dân làm gốc”, chứng tỏ có rất nhiều người, tiếng là Dân, nhưng không phải là Dân. Đau là có bác Linh, bác Kiệt trong đó. Họ mạnh hơn Dân, “lấy dân” được thì không phải là Dân, và vô cùng mạnh. Rồi cũng nguôi nguôi vì thấy được tự do làm ăn là ngon rồi.
Sau đó ít lâu thì gần như ngày nào cũng nghe, ở đâu cũng nghe, rằng “nhà nước ta là của Dân, do Dân và vì Dân”. Mừng quá, tuyệt vời quá. Thế thì còn gì bằng nữa! Nhưng rồi cứ ngờ ngợ. Nhất là khi phải dính líu cái gì đó, như đi làm giấy tờ này nọ, đi bầu cử, đi khám bệnh,…đặc biệt là chuyện đi đường. Dân chết ngày mấy chục người mà sao thấy ai cũng bình chân như vại. Rồi dăm năm trở lại đây thấy mỗi ngày một căng. Đánh nhau, bắn nhau loạn cả lên. Mà có cả chuyện công an đánh chết, bắn chết cả dân, mới nghe chẳng thể nào tin nổi.
Gần đây có đọc bài viết của một ông đại tá gì đó, hình như cũng vào loại có bằng, có chức, đưa ra cái định nghĩa mới toanh về “Nhân Dân”. Mình đọc đi đọc lại cái mớ chữ nghĩa lòng vòng đó, chả hiểu gì cả, cũng chẳng nhớ nổi. Chỉ nhớ rằng rốt cục hình như rất nhiều người lâu nay mình đinh ninh là Nhân Dân thì giờ không phải là nhân dân nữa, kể cả Nguyễn Trãi, người có nhiều câu nói bất hủ như “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”, như “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lầy chí nhân để thay cường bạo”,… hình như cũng không phải Nhân Dân…và mình thì lúc phải, lúc không. Hoảng quá.
Nhưng rồi mình nghe ông PCT Hải Phòng nói chuyện “nhân dân bức xúc phá nhà ông Vươn”, ban đầu thì nghi ngờ, tìm đọc đủ thứ, xem ảnh nọ, ảnh kia, rồi sau đó suy đi nghĩ lại. Và giật mình chợt nhận ra rằng: hình như có một thứ “nhân dân” khác!

Bản in
















